hellof8a2

the whisper of evil
 
Trang ChínhPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 sứ mệnh thiên sứ p.9 [tt]

Go down 
Tác giảThông điệp
yuna_lun
Naughty Person
Naughty Person


Tổng số bài gửi : 120
Join date : 27/03/2010
Age : 21
Đến từ : vương quốc gấu bông :">

Bài gửiTiêu đề: sứ mệnh thiên sứ p.9 [tt]   Sun Apr 04, 2010 10:02 am

Đột nhiên trong phút chốc sân thượng vắng hoe đầy những người. Chừng độ vài chục người, già trẻ lớn bé có đủ, họ ăn mặc từ kim cổ tới hiện đại. Thanh nhận ra ngay lập tức đó là những hồn ma nơi đây, họ đứng chiếm hết những khoảng có bóng râm và lăm lăm nhìn Thanh.

Thanh thận trọng hỏi:

_ “Các người là ai, muốn gì chứ?”

Một ông già vận một bộ áo dài trắng toát, có lẽ là thủ lĩnh ở đây hầm hè:

_ “Đám nhóc các ngươi ồn ào đập phá làm hỏng giấc ngủ của bọn ta. Ngươi phải chịu tội!”

Bạch Bạch không kiên nhẫn nữa, nó hiện nguyên hình gầm lên:

_ “Các ngươi có biết là mình đang nói chuyện với ai không?”

Tất thảy các hồn ma giật phắt, bọn họ đủ thông minh để nhận ra đây là một thánh thú. Tự dưng không ai bảo ai bọn họ nhất lọat lùi lại và quỳ xuống rên la thảm thiết.

_ “Chúng con có mắt không tròng, xin đại tiên tha tội…!”

_ “Chúng con không dám hù dọa ai nữa…”

Vì họ cứ mãi van lạy, Thanh phải cố nói lớn để át tiếng họ:

_ “Tất cà làm ơn im lặng được không? Và làm ơn đứng lên đi!!!”

Họ sợ sệt làm theo lời Thanh nói, nó quay sang bảo Bạch Bạch:

_ “Bạch Bạch đừng dọa họ nữa để chị hỏi chuyện họ một chút!”

Mèo ta thôi không gầm ghè nữa và ngoan ngoãn ngồi xuống. Thanh quét ánh mắt nhìn khắp tất cả oan hồn, họ đều có vẻ rách rưới khổ sở. Nó hạ giọng nói:

_ “Mọi người đừng sợ, ta không làm gì các người đâu. Ta chỉ muốn biết tại sao các người chỉ trừng phạt một mình ta mà không phạt luôn sáu đứa kia?”

Các oan hồn nghe lời nói nhỏ nhẹ của Thanh thành lời phán tội, họ lại quỳ xuống và van xin. Thanh phải khó khăn lắm mới bảo họ đứng dậy lần nữa.

Ông già lúc nãy vừa run vừa nói:

_ “Chúng con… con không được phép dọa người. Thiên Giới đã ra lệnh không được cho con người biết một thế giới thứ hai tồn tại, dù là bất cứ ai đều phạt nặng…”

_ “Rồi sao?”_ Thanh nghĩ có lẽ vì cái luật này mà bây giờ có rất nhiều người không tin vào chuyện ma quỷ thần thánh, nhưng mấy oan hồn này không phải đã cố dọa Thanh đó sao…

_ “Nhưng nếu chỉ dọa một người… có lẽ… có lẽ không sao nên chúng con quyết định…”

Thanh vuốt ngược tóc mái rồi nói:

_ “Thôi được rồi, dù sao ta cũng có phần ồn ào trong đó và đã làm phiền các người. Ta xin lỗi và bỏ qua cho các người lần này.”

_ “Phước đức quá! Đa tạ đại tiên, đa tạ đại tiên…”_Họ vội chắp tay lạy tạ.

_ “Mà khoan đã, tại sao mọi người lại tập trung ở đây đông thế?”

Một ma nữ lên tiếng, vẻ bề ngoài có lẽ bà ta đã gần năm mươi, tóc tai rủ rượi.

_ “Chúng con là những oan hồn chưa tới số kiếp hay những người vì mãi oán hận nhân gian nên không thể nào về nơi Chín Suối, phải lang thang vất vưởng ở trần gian.”

_ “Đây là nơi dung thân duy nhất của chúng con, quanh đây chẳng có nơi nào để trú ngụ.”_ Ông già lại lên tiếng.

Thanh bảo:

_ “Sao mọi người không vào chùa để nương nhờ Đức Phật?”

_ “Không phải là không muốn, chúng con không thể tới đó…”

_ “Tại sao?”_ Thanh ngạc nhiên.

_ “Người thấy đó ban ngày chúng con không thể ra ngoài trời được. Còn về đêm bọn ác ma lẫn khuất, nếu chúng bắt được thì chúng con mãi mãi không thể đầu thai được.”

_ “Ác ma!!!?”

_ “Vâng, chúng đột nhiên xuất hiện, thế là chúng con mắc kẹt ở đây luôn.”

Thanh cảm thương cho những linh hồn yếu ớt này, có lẽ họ là những người vô gia cư, khi chết đi không ai thờ cúng nên vừa đói vừa khát trốn tránh ở đây, họ lại không có ai đọc Kinh siêu độ để về Chín Suối, Thanh nói:

_ “Ta sẽ giúp mọi người đến ngôi chùa gần nhất, nhưng hãy chỉ cho ta nơi ác ma thường xuất hiện.”

Họ như thấy được bình minh, vội vàng quỳ xuống lạy tạ, ông già nói:

_ “Chúng con không biết nơi ẩn nấu đích xác, nhưng chúng con cảm nhận được sức mạnh của chúng. Chúng tập trung ở thành phố này và hình như đang tìm một cái gì đó.”

Một hồn ma khác xen vào:

_ “Con đã thấy có một ác ma biến mất ở một dãi đất ven sông, đúng rồi ở bến cảng đó. Có lẽ chúng giăng kết giới ở đó.”

_ “Cảm ơn, mọi người hãy cố gắng giải hết oan kiếp để đi đầu thai nhé!”

Thanh nói với Bạch Bạch:

_ “Nhờ em nhé!”

_ “Tuân lệnh! Mọi người chịu khó chật một chút nhé!”

Bạch Bạch biến ra cái hồ lô mà nó đã dùng để đưa hai mẹ con ma nữ kia đến Địa Ngục và hút tất cả các oan hồn vào trong đó.

Bạch Bạch nói:

_ “Công chúa về trước, em sẽ về ngay!”

_ “Ừ, chào em!”

Rồi Bạch Bạch tàng hình đi mất, lúc này Long nhẹ nhàng nói:

_ [Em giỏi thật đấy, em đã có thể tự mình giải quyết sự việc rồi đó.]

_ [Em đang định hỏi anh đi đâu nãy giờ mà không thấy lên tiếng?]

Long cười:

_ [Anh biết em sẽ giải quyết tốt sự việc mà không cần có anh, có nói cũng bằng thừa mà!]

_ [Anh giận vì lúc nãy em nói anh đáng ghét chứ gì?]

_ [Em nghĩ anh nhỏ nhen vậy sao, anh chỉ sợ em nghe nhiều tiếng nói cùng một lúc sẽ đau đầu thôi.]

Thanh cười, nó xách lại cặp và mở cửa, nó phải nhanh lên mẹ đang đợi nó ở nhà.

_ Bịch_ Thanh hoảng hồn làm rớt cái cặp, có người đang đứng ở sau cửa và thái độ của người đó cũng bàng hòang không kém Thanh.

_ “Cường, bạn sao bạn lại ở đây?”

Thanh lúng túng vô cùng khi nghĩ Cường đã thấy hết sự việc vừa rồi, và anh ta đã biết nó không phải là người bình thường.

_ [Làm sao đây Long?]

Long thở dài một cái:

_ [Phiền phức rồi đây!]

Vẫn còn vẻ kinh ngạc trên khuông mặt, Cường khó khăn nói:

_ “Mình nghe Thế Vinh và Ngọc Minh nói là Liên hẹn Thanh ở đây… mình không an tâm lắm…”

_ “Bạn đã thấy hết rồi phải không?”

Cường thành thật gật đầu. Long nói:

_ [Có lẽ chúng ta phải điều chỉnh ký ức của hắn một lần nữa thôi.]

_ [Được, em cũng nghĩ vậy!]

Thanh nói:

_ “Cảm ơn vì đã lo lắng cho mình! Nhưng đáng lẽ Cường đừng nên tốt với mình như thế, mình đâu thể đáp trả tấm chân tình của Cường!”

Cường bực:

_ “Thanh nói gì vậy? Dù bây giờ Thanh không thích mình, nhưng bảo vệ người mình thích thì có gì là sai. Mình tự nguyện làm vậy, rồi sẽ có ngày Thanh chấp nhận mình!”

Cường làm Thanh vô cùng khó xử, nó cương định nói:

_ “Mình rất tiếc nhưng mình phải xóa ký ức của Cường về chuyện này.”

Cường lùi lại, lắp bắp nói:

_ “Vậy sự việc ở siêu thị không phải là một giấc mơ… nó là sự thật.”

Câu nói đó khiến Thanh và Long bất ngờ.

_ “Bạn vẫn nhớ chuyện đó sao?”

_ [Long, anh nói đã điều chỉnh ký ức của họ mà.]

Long ngán ngẫm nói:

_ [Lúc đó sự việc đã khắc ghi vào não vủa hắn, nếu xóa đi hắn có thể sẽ bị mất trí nhớ hoặc tệ hơn là rối loạn. Nên anh đã bảo Bạch Bạch điều chỉnh để Cường coi như đó là một giấc mơ.]

_ [Nhưng anh không nghĩ phép thuật của Bạch Bạch lại tệ thế, em hỏi xem hắn là ai?]

_ “Bạn là ai hả Cường? Tại sao phép thuật đó không ảnh hưởng gì tới bạn?”

_ “Câu này để mình hỏi mới đúng!”

_ “Nếu Cường là người thường thì đã bỏ chạy lâu rồi, không thể mà đứng đây lo lắng cho mình đâu…”

_ “Thanh vẫn còn nhớ lúc Thanh té cầu thang không, khi mình chạy tới rõ ràng mình thấy một mảnh vải đen quấn quanh người Thanh vậy mà khi mình tới nơi thì nó lại biến mất. Mình đã không nhìn nhầm phải không?”

Thanh nhẹ gật đầu. Vậy mà Cường vẫn giữ im lặng cho tới giờ, nhưng nó có lẽ phải xóa kí ức của Cường thôi.

Thấy ánh mắt Thanh vẫn không thay đổi, Cường vội nói:

_ “Trước khi Thanh xóa kí ức của mình hãy nghe mình nói rồi quyết định chưa muộn mà.”

Thanh gật đầu, Cường nói tiếp:

_ “Bác ruột của mình là một thầy pháp, nên đối với mình mấy chuyện ma quỷ không có gì la xa lạ. Nên mình đã không ngạc nhiên lắm khi chứng kiến sự việc này.”

Có lẽ vì nghĩ lý do đó không thuyết phục được Thanh, Cường vội lôi ra một cái túi nhỏ và dóc ra một viên bi màu xanh lá cây.

_ “Mình muốn Thanh xem cái này, bác mình đã cho mình như một vật hộ mệnh. Nó đã phát sáng mỗi khi mình mơ về ác mộng đó.”

Thanh tiến lại gần để xem xét, nhưng Long lại nói:

_ [Em đừng cầm nó, để anh xem cho.]

Cường nhìn Thanh chờ đợi, Long nói:

_ [Nó không phải vật hộ mệnh thông thường, nó là ngọc phép đó.]

_ “Cường có biết giá trị của nó không?”

_ “Khi bác cho mình ông nói nó rất thần kì, mình đã không tin. Nhưng có lẽ nó đã bảo vệ mình trước phép xóa ký ức của Thanh.”

Thanh lưỡng lự.

_ [Long à, Cường đã biết hết mọi chuyện nhưng đã giữ bí mật, chúng ta có nên xóa ký ức của Cường không?]

_ [Em hỏi hắn có muốn quên mọi chuyện không, lần này chính anh sẽ thực hiện.]_ Long cũng không kiên quyết giống lúc nãy nữa.

_ “Bạn sẽ giữ bí mật ày cho mình chứ, hay bạn muốn quên cơn ác mộng đó.”

_ “Mình sẽ không nói với bất kỳ ai cả, mình hứa đấy!”

_ “Được rồi, chúng ta nên về thôi!”_Nhìn vẻ mặt thành thật của Cường, Thanh không làm khó anh ta nữa.

_ “Khoan đã, Thanh hãy nói cho mình biết viên ngọc này có công dụng gì thế?”

_ “Nếu Cường biết dùng thì Cường sẽ có phép thuật đó.”

Thanh vội nói trong khi mở cửa chạy xuống hành lang.

_ “Vậy Thanh dạy mình phép thuật đi.”

Thanh khựng lại, nó còn đang học thì lấy gì dạy ai chứ.

_ “Mình không biết xài nó, xin lỗi.”

_ “Vậy mình sẽ về hỏi bác mình. Khi mình có phép Thanh cho mình theo giúp Thanh chứ?”_ Cường nói với giọng đầy hy vọng.

_ “Cường có biết mình làm gì không mà đòi giúp?”

Cường gãi đầu:

_ “Ừ thì…Giống như trong phim… những người có năng lực đặc biệt cứu giúp thế giới…”

_ “Trời!!”_ Thanh không ngờ là Cường sẽ trả lời như thế.

_ “Cái này bàn sau đi, bây giờ mà không lẹ lên thì thầy giám thị sẽ đóng cửa mất.”

Thanh và Cường gấp rút chạy xuống sân rồi chia ra hai hướng, Thanh phải vào bãi gởi xe lấy xe của mình.

_ [Em định cho hắn tham gia sao?]

_ [Cái này thì không biết, nếu như bạn ấy có viên ngọc đó thì chắc cũng có một sứ mệnh gì đó. Ý trời thôi!]

Long không nói gì, anh đang suy nghĩ chuyện gì đó nhưng với viễn cảnh phải có thêm một tình địch thì anh không thích chút nào.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
sứ mệnh thiên sứ p.9 [tt]
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Tình ca Trầm Tử Thiêng
» Canh hoa thiên lý nấu tôm
» Thiên nhiên muôn màu
» Tân cổ: Hoài Vọng Thiên Thu
» Các món ngon ngọt với hoa thiên lý

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
hellof8a2 :: Truyện tổng hợp-
Chuyển đến