hellof8a2

the whisper of evil
 
Trang ChínhPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 sứ mệnh thiên sứ p.9

Go down 
Tác giảThông điệp
yuna_lun
Naughty Person
Naughty Person


Tổng số bài gửi : 120
Join date : 27/03/2010
Age : 21
Đến từ : vương quốc gấu bông :">

Bài gửiTiêu đề: sứ mệnh thiên sứ p.9   Sun Apr 04, 2010 9:55 am

Có lẽ ngày chủ nhật hôm đó sẽ trôi qua một cách bình thường và yên bình nếu như không có một sự việc vô cùng đáng sợ xảy ra. Thằng nhóc em út của Thanh là Nam, tự nhiên lăn đùng ra sốt rất cao, người thằng bé vật vã sau khi đi từ nhà bạn về. Đã vậy nó còn luôn miệng nói nhảm, mặt thì trắng bệch, mắt thì trợn tròng rất kinh khủng làm cả nhà Thanh lo sốt vó. Bố mẹ Thanh phải khó khăn lắm mới đưa được thằng bé cứ la hét gào khóc vào bệnh viện.

Thanh và thằng Nhật phải ở nhà trông nhà mà như ngồi trên ổ kiến lửa. Hai đứa nó ngồi ở phòng khách chờ điện thoại của bố mẹ, cả hai đứa đều không nói năng gì cả chỉ im lặng chờ đợi. Nó cầu cứu:

_ [Long à phải làm sao đây? Thằng bé bị cái gì vậy?]

_ [Anh nghĩ nó bị trù ếm.]

Thanh hoảng hốt:

_ [Trù ếm, sao lại thế được?]

_ [Anh nghĩ có thể lúc từ nhà bạn về, Nam có đi qua một nơi nào đó có ma nhân đang ở và vô tình chọc phá chúng.]

_ [Anh có chắc không?]

_ [Tin anh đi, ai mà khi không lại bị như vậy. Em cũng thấy thằng bé cứ hét toán lên và mắt trợn tròng sao.]

Thanh cau mày:

_ [Vậy thì phải làm sao?]

_ [Thì phải đi giải quyết với con ma đó chứ sao, nó đã ếm em của em thì nó phải gỡ.]

Thanh bây giờ mới nhớ ra, từ chỗ nhà nó sang chỗ bạn của Nam có một con đường vắng. Bình thường chẳng ai dám đi qua vì ở đó có một cái cây cổ thụ lâu năm nhìn rất âm u, vào buổi tối lại còn ghê rợn hơn vì hoàn toàn không có đèn đường và cái nhà gần nó nhất cũng phải cách xa cả trăm thước. Cái con đường đó trừ khi ai có việc kẹt lắm phải đi qua, còn không tránh được thì tránh. Có lẽ thằng Nam còn nhỏ chẳng biết sợ ma, lại làm biếng đi bộ nên đã liều đi tắt qua còn đường đó, thiệt là phiền….

Thanh trách Long:

_ [Sao lúc nãy anh không nói sớm, chúng ta có thể dùng phép gỡ bùa ếm chó nó.]

Long nghiêm nghị:

_ [Chẳng lẽ em quên là Ngọc Hoàng không cho phép em tiết lộ thân phận và phép thụêt của mình với người trần gian sao. Vả lại nhiệm vụ của em là tiêu diệt ác ma, em phải bắt chúng chứ!]

_ [Ý em là muốn cứu Nam trước rồi bắt con ma kia cũng được mà. Em sợ nếu để lâu thì sẽ ảnh hưởng tới trí não cảu thằng bé sau này.]

_ [Chúng ta hành động thôi!] _ Long nói.

_ [Nhưng còn thằng Nhật ở nhà một mình thì sao?]

_ [Em quên mộc nhân rồi sao?]

Thanh đứng lên vừa lúc nhận được điện thoại của bố nó. Bố bảo hai chị em nó ở nhà ăn cơm rồi khoá cửa nẻo cẩn thận, tối nay bố nó không thể về vì tình hình của thằng Nam rất nguy cấp. Thằng bé bây giờ không những gào khóc thảm thiết mà còn đang cố dùng tay móc hai mắt của mình và bác sĩ phải cột nó lại.

Vừa cụp điện thoại, Thanh bay thẳng lên phòng. Bạch Bạch nhanh chóng đưa mộc nhân cho Thanh và bảo:

_ “Công chúa cầm nó và đọc ‘hình nhân hiện hình chủ nhân’, rồi thảy nó xuống đất.”

Thanh làm theo lời Bạch Bạch nói, sau một tiếng bụp nhỏ, một Nhã Thanh thứ hai xuất hiện trước mặt nó, mộc nhân cuối đầu nói:

_ “Kính chào công chúa!”

Long nói:

_ [Được rồi chúng ta đi thôi! Bạch Bạch mở đường đi!]

Cũng giống như lần trước, Thanh được Bạch Bạch chở tới con đường ma quái đó. Tụi nó bí mật đáp xuống, bây giờ khoảng tám giờ tối, con đường vắng hoe, tối thui chỉ thấy vài ánh sáng thưa thớt từ những ngôi sao xa xăm, lại còn yên lặng đến đáng sợ. Thanh thấy hơi lạnh một chút, dù gì thì nó cũng có một chút kinh nghiệm lẫn trang bị hơn lần trước.

Long nhẹ nhàng trấn an Thanh:

_ [Không sao đâu, có anh ở đây mà!]

Thanh gật đầu, nó và Bạch Bạch hiện nguyên hình và thận trọng đi tới cây cổ thụ. Đó là cây điệp vô cùng lớn, phải nói ở thành phố này kiếm được cái thứ hai e là không có. Thân cây thì xù xì, cành lá lớn với tán rất to và bao trùm một góc phố.

_ Ào, ào_ một cơn gió thổi qua như cảnh báo những kẻ lai vãng không mời. Thanh đã đứng trước cây cổ thụ, cái cây tự dưng lung lắc liên hồi như doạ dẫm xua đuổi. Nếu là người bình thường chắc đã co giò chạy lâu rồi. Thanh đã biến Lôi Thiên Kiếm lớn lên và chuẩn bị chém một nhát vào thân cây ma quái đó. Gió càng thổi mạnh đến đáng sợ làm lá cây và bụi bay mịt mù.

_ [Làm đi công chúa!]_ Long ra hiệu cho Thanh.

Nó dồn lực phép vào thanh gươm và chém một nhát vào hư vô. Từ Lôi Thiên Kiếm vụt ra một luồng sáng màu hồng phấn sắc lẽm chém vào thân cây. Cái cây run lên dữ dội và từ trong đó phát ra một tiếng khóc thé của một đứa trẻ. Tiếng khóc càng lúc càng lớn cùng lúc các cành cây từ trên cao đập liên hồi xuống nơi Thanh đang đứng, làm nó phải vội vàng nhảy lùi lại để tránh. Trong lúc đó hai bàn tay dài nhọn hoắc dài kinh ngưòi xuất hiện bay vút tới như muốn cắm phập vào tim Thanh, nó vội đưa kiếm lên cản lại. Cùng lúc cành cây lớn bỗng uốn mình quất mạnh tới chỗ Thanh đang đứng. Bạch Bạch ngay lập tức dùng móng vuốt phá nát cành cây. Thanh hét:

_ “Yêu ma hiện hình đi!”

Trong thân cây vang lên một giọng nói phẫn nộ của một phụ nữ:

_ “Ngươi là ai, ta có thù oán gì với ngươi mà lại *** hại mẹ con ta?... Ơ…ơ.. nín đi con!”

Ma nữ đang dỗ đứa bé đang khóc, tiếng khóc càng lúc càng lớn bỗng dưng ré lên đau đớn rồi tắt lịm.

_ “Con ơi, con làm sao thế này! Ngươi, ngươi đã giết con ta!”_ Ma nữ thét lên, gió bỗng xoáy vút thành cơn lốc thổi bay mọi thứ, những cành cây trở thành phi tiêu bay tới tấp đến chỗ Thanh và Bạch Bạch.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
sứ mệnh thiên sứ p.9
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Canh hoa thiên lý nấu tôm
» Thiên nhiên muôn màu
» Tân cổ: Hoài Vọng Thiên Thu
» Các món ngon ngọt với hoa thiên lý
» Thiên Nhiên Bốn Mùa

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
hellof8a2 :: Truyện tổng hợp-
Chuyển đến