hellof8a2

the whisper of evil
 
Trang ChínhPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 sứ mệnh thiên sứ p.6 [ tt]

Go down 
Tác giảThông điệp
yuna_lun
Naughty Person
Naughty Person


Tổng số bài gửi : 120
Join date : 27/03/2010
Age : 22
Đến từ : vương quốc gấu bông :">

Bài gửiTiêu đề: sứ mệnh thiên sứ p.6 [ tt]   Sun Apr 04, 2010 9:43 am

Đột ngột thang máy dừng lại làm tụi nó té nhào… như sự kinh hoàng vẫn còn không đứa nào dám nhúc nhích hay hó hé một lời…. một phút… hai phút… dường như tụi nó đã được an toàn… năm đứa nhìn nhau, thận trọng đứng lên. Tụi nó sợ lỡ như sợi dây cáp níu kéo cuối cùng đó sẽ đứt bụp khi tụi nó cử động mạnh.

Run rẫy, Thanh phải bám vào tường để đứng lên, tim nó vẫn còn đập thình thịch. Mặc dù vậy nó còn phải cố gắng đỡ Thảo đứng dậy, hai tay nhỏ ôm lấy ngực, tưởng chừng như tim nhỏ sắp rớt ra ngoài, mặt mày Thảo dã trắng bệch. Thanh biết chắc rằng nhỏ đã sợ tới mức không thể thốt ra tiếng gì nửa dù là lắp bắp. Thế Vinh lên tiếng trước tiên, giọng nghi ngờ:

_ “Tụi mình vẫn còn sống chứ?”

Cường nói ngay:

_ “Tất nhiên là sống. Mau phụ mình nạy hai cánh cửa này ra!”

Dường như cánh cửa đã biến dạng, phải vất vả lắm họ mới nới được hai cánh cửa rộng ra một chút để tụi nó có thể lách ra ngoài. Chẳng suy nghĩ nhiều tụi nó mau chóng thoát ra ngoài. Khung cảnh trước mặt tụi nó vẫn tối om om, không biết đây là tầng nào của siêu thị nửa sao mà nó ẩm thấp thế? Chút vệt sáng giả tạo giúp Thanh biết tụi nó vừa thoát khỏi cái chết vì cái thang máy mà tụi nó đã thoát ra chỉ còn cái buồng chứa, chẳng có bức tường nào xung quang nó cả, dường như tụi nó đã lọt thõm xuống đâu rồi. Buồng máy đã chạm đất vậy mà tụi nó vẫn oan toàn và tiếp đất nhẹ như không. Thanh cứ nghĩ tụi nó còn lơ lửng chứ, vậy là Long đã kịp thời cứu nó trong gang tấc nhưng sao nó vẫn không nghe thấy tiếng của anh.

Chỉ có Thanh chú ý đến điều này trong khi đó mấy người kia đang thận trọng dò tìm xung quanh, Thảo vẫn bám chặt lấy Thanh không dám rời một bước. Ngọc Minh nói:

_ “Quỷ tha ma bắt tụi mình đang ở đâu đây chứ?”

Thế Vinh nói:

_ “Hay là nhà kho của siêu thị!?”

_ “Nếu là nhà kho, đâu có rộng như thế này. Mà chẳng thấy cái gì cản đường nửa chứ?”_ Cường vừa nhận xét vừa tiếp tục dò dẫm. Thanh nói:

_ “Tụi mình thử kêu lên xem có ai không?”

_ “Có ai ở đây không?”_ Thế Vinh kêu lên trước tiên, rồi tới lượt Cường và Minh nhưng tiếng kêu của tụi nó như mất hút vào đâu đó rồi lặng thinh chẳng có ai trả lời. Mệt mỏi, Ngọc Minh đề nghị:

_ “Hay là tụi mình chia nhau ra tìm cửa đi. Đứa nào thấy được nhớ kêu lên nha.”

Không còn cách nào khác tụi nó đành làm vậy, Cường nói với Thanh và Thảo:

_ “Hai bạn cứ đứng đây đừng đi đâu.”

Thanh đồng ý, dù gì có vẻ như cả nó và Thảo cũng không còn hơi sức để đi mà cái không gian này lạ lắm Thanh cảm tưởng như nó vô tận vậy, nãy giờ tụi nó chẵng thấy bất cứ cái gì ở đây hay cái gì có vẻ là bức tường cả … Thanh nói:

_ “Các bạn cẩn thận!”

Rồi họ tản nhau ra tiếp tục dò dẫm về phía trước. Tay Thảo vẫn lạnh ngắt, nhỏ khó nhọc nói:

_ “Thanh ơi,mình sợ lắm!”

Nó vỗ tay Thảo an ủi và để nhỏ lấy lại tinh thần.

_ “Tụi mình sẽ ồn cả thôi, đừng lo!”

_ “Á…Á”…_ Tiếng la bất thường của một trong mấy bạn nam, làm Thanh điếng người. Nó vội kêu lên:

_ “Ai vậy, có sao không?”

Cùng lúc đó Cường lên tiếng:

_ “Ai bị té hả, Minh hả?”

Minh từ một góc nào đó kêu lên:

_ “Không phải tui, Vinh đó. Ê, có sao không vậy?”

Không nghe Vinh trả lời lại, kì lạ quá hay ngã đau quá bất tỉnh luôn rồi. Cả đám sợ tái mặt nhanh chóng dò dẫm về phía Vinh vừa la. Cường nói lớn:

_ “Ê, lên tiếng đi tụi này không giỡn à nha!”

Tụi nó vừa dò vừa gọi vừa căng mắt ra tìm lạ lắm đi mãi mà không thấy gì hết. Thế Vinh cũng bự con lắm mà… hay là bị rơi xuống đâu rồi, càng nghĩ Thanh càng thấy sợ…

_ “Á…Á…CỨU…”

Chưa kịp tìm thấy Vinh tụi nó lại nghe thấy tiếng Minh rống lên. Toàn thân Thanh run lên bần bật, Cường hét gọi:

_ “Minh sao vậy, bạn ở đâu?”

Không nghe thấy tiếng trả lời, tất cả rơi vào im lặng. Lúc này Thảo không kiềm chế được nửa bật khóc:

_ “Cứu con với mẹ ơi… cứu con!”

Đột nhiên Thảo giựt tay ra khỏi tay Thanh định vùng chạy, nhỏ trở nên hoảng loạn. Thanh không kiềm được bạn, cố gắng ôm chặt lấy Thảo. Cường la lên:

_ “Thanh giữ bạn ấy lại. Ở yên đó, mình tới ngay!”

_ “Bình tĩnh Thảo, bình tĩnh đi, có mình ở đây mà!”

Thảo vùng vẫy:

_ “Buông mình ra Thanh, mình phải rời khỏi nơi quái quỷ này!”

Thanh sợ Thảo cũng như hai người bạn kia, nó rối quá tát một cái thật mạnh vào mặt Thảo, Thanh vừa nói vừa ứa nước mắt:

_ “Thảo yên nào, bà làm vậy được gì chứ!”_ và may cho Thanh, sau cái tát của nó Thảo đã tỉnh được một chút, nhỏ ôm Thanh chặt cứng, không giãy nảy nữa nhưng vẫn còn khóc thút thít.

Cường nhanh chóng tìm đến chỗ tụi nó, giọng nhợt nhạt:

_ “Hai bạn không sao chứ? Mình nghĩ tốt nhất là tụi mình nên đi chung với nhau thì hơn và không được để mất bình tĩnh!”

Thảo nói giọng run lên với tiếng nấc:

_ “Chẳng lẽ tụi mình không còn cách nào khác sao?”

Cường nói, cố tỏ ra vững vàng:

_ “Tụi mình đi sát nhau, cứ đi thẳng về phía trước chắc sẽ tìm được lối thoát.”

_ “Còn hai người kia thì sao?”

Cường nuốt nước bọt, khó khăn nói:

_ “Không biết nữa? Không thể tìm thấy họ, tốt nhất là thoát khỏi đây trước đã rồi gọi người cứu họ!”

Ba đứa nó bám chặt đi trong bóng tối, sự im lặng đến đáng sợ chỉ nghe thấy tiếng bước chân của chính mình. Thanh dám tưởng tượng một viễn cảnh gì cả, cũng không dám nghĩ hai đứa kia đã bị gì… Long đã cảnh báo nó điều gì đó… chỉ còn sự sợ hãi khủng hoảng của tâm trí… từng bước chân run lên lạnh ngắt.

_ [Đến đây mau lên Long, mau lên ,cứu em với!] _nó khẩn khoản cầu cứu Long nhưng anh cứ biệt vô âm tích.

Thanh cảm nhận được Cường cũng sợ hãi không thua gì nó và Thảo, bàn tay Cường cũng ướt đẫm lạnh ngắt.

_ “Á!”_ Thảo la lên, hai tay nhỏ níu chắt lấy Thanh. Có thứ gì đó đang tóm lấy Thảo và cố gắng kéo nhỏ khỏi tay Thanh.

Thảo la lên hoảng loạn:

_ “CỨU,CỨU… MÌNH VỚI…!”

Cường cũng nhanh chóng chụp lấy Thảo, trong khi đó Thanh cũng cố sức ôm ghì lấy Thảo. Tụi nó đang cố gắng dành lấy Thảo từ một thứ vô hình nào đó. Thanh cảm thấy nó cũng bị kéo theo bạn. Chân Thanh muốn dứt khỏi mặt đất, nó không thể thắng được, nó sẽ bị bắt theo Thảo mất nhưng nó không thể buông bạn ra được.

_ “CỨU MÌNH VỚI THANH!”

Thanh bị kéo theo rất nhanh bởi sức mạnh vô hình đó, không một chỗ báu víu.

_ “ĐỪNG BUÔNG TAY RA!”_ Cường la lên

_ “Á, ĐAU QUÁ!”_ Thảo la lên và nhỏ đột ngột buông tay Thanh ra. Chợt thứ vô hình đó giựt phăng một cái, Thanh mất trớn vuột tay khỏi bạn, té bịch xuống đất…

_ “KHÔNG!”_ Thảo la lên tiếng cuối cùng, dường như Cường cũng không thể giữ được Thảo.

_ “KHÔNG!”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
sứ mệnh thiên sứ p.6 [ tt]
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» thiên đường là gì?
» Ảnh thiên nhiên về thế giới động vật tại Luân Đôn
» Hoa thiên lý tẩm bột chiên giòn
» Truyện đọc Online - Thiên Hùng
» Cảnh thiên nhiên (tự chụp)

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
hellof8a2 :: Truyện tổng hợp-
Chuyển đến