hellof8a2

the whisper of evil
 
Trang ChínhPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 sứ mệnh thiên sứ p.6

Go down 
Tác giảThông điệp
yuna_lun
Naughty Person
Naughty Person


Tổng số bài gửi : 120
Join date : 27/03/2010
Age : 21
Đến từ : vương quốc gấu bông :">

Bài gửiTiêu đề: sứ mệnh thiên sứ p.6   Sun Apr 04, 2010 9:40 am

chương 6: Tầng hầm bí mật


¬Ào _ Thảo hất nước vào Thanh và nói:

_ “Sao bà không bơi, làm gì mà cứ đứng một chỗ thế?”

Tiếng nhỏ Thảo kéo Thanh về hiện tại… Đáng lẽ giờ này Thanh được ở nhà và ngủ một giấc nhưng Thảo cứ nằn nì kéo nó đi bơi. Hồ hôm nay vì là ngày thường nên vắng ngắt, chỉ có le que vài móng người. Thanh vuốt những giọt nước đang cản trở tầm nhìn của mình, viện cớ:

_ “Tại trời nắng quá chứ bộ.”

Thảo xì một tiếng nói:

_ “Cái mặt ngơ ngơ của bà dấu được ai, bà đang nghĩ gì vậy?”

_ “Nghĩ gì là nghĩ gì?”

Thảo đanh giọng:

_ “Bà có biết tại sao tui hy sinh giấc ngủ trưa của mình, nằng nặc rủ bà đi bơi không?”

Thanh thành thật lắc đầu, Thảo nói:

_ “Dạo này bà cứ như người trên mây, cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn, bộ…?”

_ “Bộ gì?”

_ “Bộ bà đang ‘tương tư’ ai hả?”

Thanh lườm mắt:

_ “Sao bà lúc nào cũng nghĩ đến bồ bịch thế, bộ không còn gì khác sao?”

Thảo bĩu môi:

_ “Bà thì ngoài chuyện đó còn có gì muộn phiền chứ? Đừng nói với tui là vì học hành hay tiền bạc nha!”

Đúng là Thanh không có gì để muộn phiền, nhưng vấn đề của Thanh thì không thể nói cho Thảo biết được. Cái mặt ‘ngơ ngơ’ hay ‘người trên mây’ mà Thảo thấy gần đây là do Thanh tranh thủ những lúc rãnh để nói chuyện với Long và suy nghĩ về những việc xảy ra với nó gần đây. Mỗi lần nó nghĩ đến những điều Long và Bạch Bạch đã nói về nó kiếp trước thì nó không thể chấm dứt những chuỗi liên hoàn những câu hỏi trong đầu mình. Nó biết nếu Long không nói thì nó có cố cũng không nhớ được gì. Nó cũng biết mình không nên lãng phí thời gian để tìm hiểu, nhưng nó không thể không tò mò.

_ “Tui đây mà phải tương tư ai sao!”_ Thanh cười phì, cố tình đánh tan sự hoài nghi trong cô bạn rất ư nhạy cảm của mình. Nó nói tiếp:

_ “Thôi, tui bơi đây.”_ nó liền đạp mạnh chân vào thành hồ lấy đà phóng tới trước. Những làng nước nhẹ nhàng lướt qua thật mát mẻ, sản khoái và thư thái. Thanh thích bơi lắm, được thả mình trong làng nước bềnh bồng thật tự do tự tại. Nó bơi một mạch tới đầu hồ bên kia thì Thảo cũng đã bám sát gót. Nhỏ trồi lên, nhăn nhó:

_ “Bà xấu lắm, cái gì tui cũng nói cho bà nghe, còn bà thì không!”

Thanh vội phân bua:

_ “Tui làm gì có chuyện gì, thiệt mà. Bà cũng biết tui không muốn khổ sớm thì làm gì có chuyện tương tư ai.”

_ “Tui biết cái quan niệm vô lý của bà, nhưng người bình thường thì sao lúc nào cũng như trên mây?”

_ “Tại tui thiếu ngủ đó, dạo này bài vở quá chừng.”

Thảo im lặng, xem xét xem có nên tra hỏi Thanh tiếp không. Nhưng thật may nhỏ nói:

_ “Thôi không bơi nữa, tụi mình ra siêu thị chơi đi.”

Thanh nhanh nhảu đồng ý:

_ “Được đó, bà muốn mua gì à?”

Thảo ngẫm nghĩ:

_ “Chưa biết nữa, tới đó rồi tính.”

Nửa tiếng sau, tụi nó có mặt ở một siêu thị gần đó. Thảo kéo Thanh tới khu bán quần áo, nhỏ nói:

_ “Nhỏ Hoa nói siêu thị này mới nhập một loạt hàng mới vừa đẹp vừa rẻ nửa.”

Thảo thích thú ướm thử cái này đến cái khác. Trong khi đó Thanh không được vui cho lắm khi nhìn những bộ cánh dễ thương, đẹp đẽ này vì nó đang bị viêm màng túi và nó chỉ được ngắm chúng thôi. Nếu liều mua một cái thì cũng được nhưng như vậy đồng nghĩa là từ đây đến cuối tháng nó phải nhịn ăn vặt…

Thảo đưa ra trước mắt Thanh hai cái áo mà nhỏ đắn đo mãi từ nãy giờ, nói:

_ “Bà thấy cái nào đẹp hơn?”

Thanh chỉ vào cái áo dây màu trắng có đính những cúc bạc lấp lánh. Cái áo còn lại cũng đẹp, nó có màu vàng chanh với những đường kim tuyến, nhưng Thanh không thích vì đơn giản nó không thích màu vàng lắm. Thảo nhìn lại hai cái áo, rồi nói:

_ “Nhưng tui thấy cái màu vàng đẹp hơn, thôi tui lấy cái này.”

Thanh cười:

_ “Vậy bà còn hỏi tui chi vậy? Mà bà mua áo làm gì thế?”

_ “Thì để đi chơi chứ gì, có thế cũng hỏi!”

Thanh ghẹo lại:

_ “Hẹn hò chứ gì!”

Thảo ngạc nhiên tròn xoe mắt:

_ “Sao bà biết?”

Thanh cũng ngạc nhiên:

_ “Tui nói chơi thôi.”

_ “ Mà thiệt hả? Ai vậy, tui có biết không?”

Thảo lúng túng:

_ “Bà không biết người đó đâu.”

Thanh lên giọng:

_ “Vậy mà hồi nãy có ai kia nói là có cái gì cũng nói cho tui biết…”

_ “Thì chỉ mới quen… chưa chắc có hợp không… mà…”

Thảo lấy lại phong độ:

_ “…Mà bà móc x** gì tui. Bà cũng có thèm kể chuyện của bà cho tui đâu!”

_ “Tui có gì mà kể?”

Thảo xì một tiếng rồi nói:

_ “Vậy tui với bà huề, chừng nào bà kể cho tui nghe thì tui sẽ kể cho bà nghe.”

Thiệt tình Thanh cũng tò mò anh chàng nào làm rung động trái tim bé bỏng của Thảo, nhưng nhỏ nói thế thì thôi vậy. Dù gì thì nó cũng biết, Thảo không kể cho nó thì cũng sẽ kể cho đám nhỏ Hoa nghe. Mà tụi nó là chúa nhiều chuyện, thế nào mà không tới tai Thanh. Nó hất mặt:

_ “Không nói thì thôi, ai thèm hỏi.”

Thảo lườm Thanh rồi quay ngoắc đi tới quầy tính tiền.


Tưởng Thảo giận nó nên Thanh rủ nhỏ lên lầu năm để chơi điện tử. Tụi nó mua vài thẻ và đang do dự không biết nên chơi trò nào trước rồi Thảo chỉ tay về phía tủ gắp thú nói:

_ “Tụi mình tới đó đi.”

Thanh không đồng tình lắm nhưng để chiều ý cô bạn hay hờn dỗi này nên nó lẽo đẽo theo nhỏ. Không phải nó không thích trò này, mà là tới hồ nó rút được kinh nghiệm thà để tiền đi mua một con gấu bông còn hơn, thì hai đứa nó đã tốn bao nhiêu tiền cho trò này mà có bao giờ gắp được gì đâu. Nhưng Thảo vẫn cứ mê, Thanh cũng không hiểu nổi nữa?

Nhỏ ngắm nghía xem nên gắp con nào và thích thú chỉ:

_ “Tụi mình gắp con gấu trúc đó đi!”

Thanh không kịp cản Thảo vì con gấu đó dễ thương nhưng không dễ ăn (Nó nằm trong góc kẹt và chỉ khẽ ngóc cái đầu xinh xinh lên trên những con thú bông khác). Điều đó làm Thanh biết chắc tụi nó có xài đến hết số thẻ đang có cũng không gắp được.

Thảo vô tư đút thẻ vào máy và hết sức tập trung vào cần điều khiển. Biết tính cô bạn mình nên Thanh chỉ có cách là cổ vũ.

_ “Từ, từ … sang trái một chút…”

Thảo say sưa:

_ “Biết rồi, biết rồi…”

Thảo thận trọng hạ cần xuống đầu con gấu, từ từ khép máy cái càng gắp… và hụt. Những cái càng trượt khỏi cái đầu nhỏ xinh của con gấu. Cả hai đứa nó kêu lên tiếc nuối. Và Thảo nhanh nhảu đút tiếp một thẻ vào máy, rồi cũng như Thanh dự đoán. Thảo gắp với mọi nỗ lực khi cái cần kẹp được cái tai xinh xinh của gấu trúc, nhưng chỉ có thế con gấu lì lợm không chịu nhúc nhích… cái cần lại trượt.

Thảo chắc lưỡi tiếc nuối, Thanh an ủi:

_ “Ráng một lần nữa vậy.”

Lúc đó hai đứa nó nghe thấy một giọng nam sau lưng mình:

_ “Hai bạn có cần tụi này giúp không?”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
sứ mệnh thiên sứ p.6
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Canh hoa thiên lý nấu tôm
» Thiên nhiên muôn màu
» Tân cổ: Hoài Vọng Thiên Thu
» Các món ngon ngọt với hoa thiên lý
» Thiên Nhiên Bốn Mùa

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
hellof8a2 :: Truyện tổng hợp-
Chuyển đến