hellof8a2

the whisper of evil
 
Trang ChínhPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 sứ mệnh thiên sứ p.5

Go down 
Tác giảThông điệp
yuna_lun
Naughty Person
Naughty Person


Tổng số bài gửi : 120
Join date : 27/03/2010
Age : 22
Đến từ : vương quốc gấu bông :">

Bài gửiTiêu đề: sứ mệnh thiên sứ p.5   Sun Apr 04, 2010 9:33 am

Chương 5: Bí mật bị hé lộ

Bứt rứt, bồn chồn, thấp thỏm dường như Thanh không thể ngồi yên được, kim đồng hồ nặng nề nhích từng nấc. Đây có lẽ là buổi học lâu nhất trong quãng đời đi học của Thanh… nó phải về nhà! Thanh như đếm ngược từng giây chờ tiếng chuông reng và cầu mong cho thầy toán đừng có gọi nó lên làm bài (vì bây giờ trong đầu nó làm gì có chữ nào).

Thanh vui mừng tôt độ khi cuối giờ đám nhỏ Hoa đồng ý ở lại trực thay nó và khi đã leo lên xe dù muốn dù không Thanh cũng không kiềm được tốc độ đạp của mình khiến Long phải kêu lên:

_ [Đạp chậm lại Thanh, nếu không em sẽ lại vướn thêm một rắc rối khác nữa đấy!]

May là buổi trưa đường vắng nên Thanh về tới nhà an toàn. Thảy cái cặp sang một bên, chẳng thiết ăn uống, ngồi phịch xuống ghế, Thanh nói:

_ [Anh nói đi Long chuyện gì xảy ra vậy? Con yêu nữ đó ở đâu ra và tại sao…?]

_ [Em đừng gấp từ từ thôi, anh sẽ nói mà.]_Long ngăn Thanh lại trước những câu hỏi dồn dập của nó.

_ [Vậy anh nói đi. Em thiệt không nghĩ lại có yêu ma trong thời đại bây giờ.]

_ [ Ả đó là yêu quái chứ không phải yêu ma, nó là con dơi tu thành tinh.]

_ [Yêu quái và yêu ma thì khác nhau gì chứ?]

_ [Khác chứ, yêu quái chỉ là thú vật tu thành tinh, còn yêu ma là linh hồn bọn yêu quái đó chết đi, chúng sẽ trở thành ác ma và gia nhập vào Ma giới. Ở đó chúng tiếp tục tu luyện, có thể trở nên bất tử và phục vụ cho Ác Ma Vương chống lại Tiên giới.]

_ [Khoan đã, anh giải thích rõ hơn được không?]

Long dừng lại như lấy hơi và cũng để xem mình nên bắt đầu từ đâu. Anh từ tốn nói:

_ [Em biết không Thanh, thế giới này dù có bất cứ ở đâu, trong bất kỳ khoảng thời gian nào, nếu có một sinh vật nào đó tồn tại thì thế giới sẽ có thêm hai mặt chính và tà. Nói rõ ra là một con người dù thế nào thì trong tâm hồn họ sẽ có sự chi phối giữa thiện và ác. Em biết không lúc đó có hai giới nữa sẽ tồn tại để bảo vệ sự chi phối đó là Tiên giới và Ma giới.]


_ [ Khi con người trở nên tàn ác thì Ma giới sẽ trở nên mạnh mẽ, ngược lại khi họ sống trong chan hoà yêu thương thì Tiên giới ngày càng thịnh thế. Hai thế lực trắng đen này luôn đánh nhau ở bất cứ đâu, kể cả trong chính một con người. Nếu tà tâm thắng thánh tâm con người đó sẽ trở nên độc ác, tàn bạo và ngược lại. Tiên giới và Ma giới luôn tìm cách trấn át đối phương và phong ấn lại.]

_ [Tại sao chỉ phong ấn?]

_ [Em biết không chỉ khi nào trên thế giới này không còn một sinh vật thì lúc đó Tiên giới và Ma giới mới không tồn tại, chỉ cần còn một linh hồn thiện tâm thì Tiên giới vẫn tồn tại và ngược lại. Chúng ta chỉ có thể phong ấn Ma giớ không cho chúng tác oai tác quái nhưng không thể tiêu diệt được. Trừ phi tất cả chúng sinh đều thắng được tà tâm thì lúc đó chúng sẽ biến mất hoàn toàn, còn lỡ như ngược lại thì Tiên giới sẽ biến mất.]

_ [Vậy thì chắc chưa bao giờ nhỉ cho cả Tiên giới và Ma giới?]

_ [Em nói đúng trong hàng triệu năm qua chúng ta vẫn không thể tiêu diệt được chúng, ta chỉ có thể có gắng phong ấn chúng càng lâu càng tốt.]

_ [Vậy có bao giờ Tiên giớ bị phing ấn chưa?]

Long cười khan:

_ [Cũng may là chưa, chúng có thể sử dụng tà tâm của nhân gian để trở nên vô cùng mạnh mẽ tìm cách phong ấn ta nhưng trong những phút cuối cùng ta vẫn có thể lật ngược tình huống. Nhưng điều đó chưa thể chắc được trong tương lai khi chúng càng ngày càng mạnh lên và cách sống của con người ngày càng ích kỷ…]

_ [Vậy điều gì xảy ra nếu chúng thắng thế?]

Long lắc đầu:

_ [Điều đó anh không muốn tưởng tượng, nội hai cuộc thế chiến ở nhân gian do chúng tiếp tay cũng đủ mệt rồi.]

Thanh nhớ lại:

_ [Vậy nếu như Ma giới bị phong ấn thì con Dơi tinh ở đâu ra?]

_ [Thực tế nói phong ấn được Ma giớ là chúng ta phong ấn dược Ác Ma Vương và vương triều ma tộc của hắn, còn những ác ma nhãi nhép, bọn yêu quái tầm thường thì nhiều không xuể. Chúng cứ tồn tại lay lắt rại rác ở đâu đó chờ ngày Ma Vương trở lại.]

_ [Vậy thì có một con ở trường em, nhưng sao trước giờ em đâu có nghe tin đồn gì đâu, nếu có gì lạ thì có lẽ người ta sẽ biết chứ. Với lại cũng đâu có thấy ai chết trong trường.]_ Thanh nghĩ khi một người nào đó mất tích thì người nhà cũng phải biết để đi tìm chứ.

_ [Em à, thức ăn của ả không phải là thịt người mà là linh hồn. Ả sẽ hút linh hồn em và ả sẽ điều khiển thể xác của em như một con rối.]

Thanh hơi bàng hoàng khi nghe Long nói:

_ [Ả điều khiển thể xác làm gì?]

_ [Để ngụy trang và dùng cơ thể đó đi gây ác chứ làm gì. Đó cũng là lý do tại sao em không thấy một vụ mất tích bí ẩn nào trong trường em đó.]

Thanh như bị chấn động:

_ [Vậy có nghĩa là ả sẽ là bất cứ học sinh nào trong trường em!!]

_ [Có thể…]

_ [Vậy… vậy.. sao ả cố nhắm vào em chứ, trong trường thiếu gì học sinh?]

_ [Vì có lẽ ả nhận ra sự khác biệt của em so với người khác.]

_ [Sao lại khác?]

_ [Khác chứ, vì dù sao đi nữa, thế nào đi nữa em cũng khác với người thường.]

_ [Vậy thì em là ai?]

_ [Anh biết đây là điều em muốn biết nhất. Không phải anh không muốn nói hay cố giấu em… mà là anh không được phép nói…]

_ [Tại sao chứ, ai cấm cản anh chứ?]_ Thanh nhăn nhó.

_ [Tại vì em đấy, anh không thể khơi gợi ký ức kiếp trước trong em…vì lỡ như…]

_ [Như gì chứ…]_ Thanh hối.

Long lắc đầu:

_ [Không, anh không thể nói… điều chúng ta cần bây giờ là làm sao tiêu diệt con Dơi tinh đó.]_ Long dứt khoát.

Thanh giận dỗi:

_ [Anh đã hứa nói cho em nghe mà!]

_ [Nhưng anh không hứa sẽ nói hết những gì em hỏi.]

Thanh muốn nổi giận nhưng Long đã nói thế thì có thế nào anh cũng không nói. Thanh hạ quyết tâm:

_ [Được rồi, em không làm khó anh. Vậy anh có cách nào giết con yêu quái đó.]

Long mừng khi Thanh không giận anh, nhưng lòng anh vẫn còn nặng nề lắm:

_ [Với hoàn cảnh hiện nay anh không thể tiêu diệt được nó, nhưng anh sẽ nhờ người khác diệt trừ nó.]

_ [Được sao, vậy thì hay quá. Anh nhờ ai vậy?]

_ [Ừhm…]

Thái độ của Long kì quá, nếu chuyện giải quyết đơn giản như vậy tại sao Long chẳng vui, Thanh hỏi:

_ [Sao vậy anh, có vấn đề gì sao?]

Long im lặng, một cái lặng sâu lắng đến ngột ngạt, Thanh hối:

_ [Anh nói đi, anh sao thế?]

Long nói từng từ sợ rằng nếu nói nhanh quá Thanh không cho nó là sự thật:

_ [Anh nghĩ chúng ta phải… chia tay nhau ở đây thôi!]

Lời anh nói Thanh nghe như tiếng sấm, Thanh hoảng hốt:

_ [Anh nói gì vậy… Sao phải chia tay chứ?...Em không…]

Long ngắt lời Thanh:

_ [Phải vậy thôi, an toàn của em phải đặt lên trên hết. Anh cũng không muốn vậy đâu…]

Thanh hét lên:

_ [Tại sao nhờ người thì chúng ta phải chia tay chứ?]

_ [Vì điều anh và em đang làm là phạm luật Trời, mà huống chi…]

_ [Huống gì… chứ?]_ Cả người Thanh run lên, hai hàng nước mắt đã trực trào.

Giọng Long như cam chịu:

_ [Đừng vậy mà em, nếu không tiêu diệt yêu quái thì không chỉ tính mạng của em sẽ rất nguy hiểm, mà con những người khác nữa.]

_ [Không…hic … em không chịu.]_ Như có mũi kim đâm vào tim Thanh đau nhói.

Long cũng không biết sao hơn, như dao nhọn đang đâm nát tim anh… nhưng nếu có chuyện gì xảy ra với Thanh anh sẽ ân hận mãi mãi. Im lặng để cơn đau có thể trôi xuống… như để lấy lại sự quyết tâm, anh nói:

_ [Đành vậy thôi Thanh à… không còn cách nào khác được… chia tay với em lúc này…]_ Như có cái gì đó chẹn ngăn nơi cổ họng mình, Long không thể nóí tiếp câu nói bỏ lững. Lúc này nước mắt Thanh đã rơi thành hàng, nó nài nĩ:

_ [Đừng đi Long à… chúng ta nghĩ cách khác đi. Dù có phải chuyển trường em cũng không muốn anh đi đâu… đừng bỏ em mà anh…]

Long lắc đầu mà lòng buồn rười rượi, xót xa. Anh đã kiếm tìm Thanh trong mười lăm năm ròng rã. Anh đã vui mừng đến bao nhiêu khi tìm được Thanh… vậy mà ngắn ngủi vậy sao… Trời bất công với anh kể cả trong kiếp này của Thanh… chẳng lẽ là oan nghiệt sao.

_ [Đừng khóc mà em, anh cũng không muốn vậy…]

_ [Đừng nói nữa, em không chịu… em không chịu đâu… anh đừng nói nữa…]_ Thanh oà khóc… khóc nức nở, lần đầu tiên trong đời nó đau xót đến vậy. Không thể cầm được nước mắt… nó như muốn gào thét… chẳng lẽ anh đến và đi thầm lặng vậy sao… chẳng lẽ nó và anh không bao giờ được gặp nhau sao?

Cả hai đều biết nhau đau đến mức nào. Long im lặng nghe từng tiếng nức nở… mỗi tiếng nức như kim đâm nát tâm hồn anh… Nỗi đau lúc này không thể nói thành lời, Thanh chỉ biết khóc và Thanh biết rằng Long quan trọng đối với nó như thế nào, nó không muốn anh đi, nó chỉ muốn có anh kề bên mà thôi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
sứ mệnh thiên sứ p.5
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» thiên đường là gì?
» Ảnh thiên nhiên về thế giới động vật tại Luân Đôn
» Hoa thiên lý tẩm bột chiên giòn
» Truyện đọc Online - Thiên Hùng
» Cảnh thiên nhiên (tự chụp)

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
hellof8a2 :: Truyện tổng hợp-
Chuyển đến